Câu 6 (trang 80 sgk Ngữ văn 12 Tập 1): a) Chỉ ra trong đoạn độc thoại của nhân vật Ác-pa-gông ở Hồi IV, Lớp bảy, những câu là lời nhân vật:

– hướng đến “nó” – thằng ăn trộm mà lão nhầm tưởng đã tóm được

– hướng đến “bạn tiền tội nghiệp”

– hướng đến tất cả mọi người xung quanh

b) Em ấn tượng nhất về điều gì trong màn độc thoại nội tâm đó? Vì sao?

Trả lời:

a. Trong đoạn độc thoại của nhân vật Ác-pa-gông ở hồi IV lớp bảy, những câu là lời nhân vật.

– Hướng đến “nó” – thằng ăn trộm mà lão nhầm tưởng đã tóm được

Ối kẻ trộm! Ối kẻ trộm! Ối quân giết người! Ối quân sát nhân! Trời đất ơi, pháp lí ơi! Tôi chết mất, nó giết tôi, nó ăn trộm tiền của tôi.

Đứa nào thế? Nó sao rồi? Nó ở đâu? Nó trốn đâu? Làm thế nào để tìm thấy nó? Chạy ngả nào? Đừng chạy ngả vào? Nó có ở kia không? Nó có ở đây không? Đứa nào thế? Đừng lại giả tiền tạo đây, đồ vô lại…

– Hướng đến “bạn tiền tội nghiệp”:

Trời đất ơi, tiền tội nghiệp của tôi ơi, tiền tội nghiệp của tôi ơi, bạn yêu quý ơi, chúng nó cướp mất mày của tao đi rồi.

Mất mày, tao mất nơi nương tựa, mất niềm an ủi, mất nguồn sung sướng; thôi thế là đời tao hét mọi hi vọng, tao chẳng còn ở đời này làm gì nữa.”

– Hướng đến tất cả mọi người xung quanh:

Có ai muốn cứu cho tôi sống lại, mà trả cho tôi món tiền tri kỉ của tôi, hay là mách cho tôi biết đứa nào lấy tiền của tôi không?

Trên kia, cái gì mà rầm rầm lên thế? Có phải thằng ăn trộm tiền của tôi nó ở trên ấy không?

Van các ông, các bà, ai biết tăm hơi thằng ăn trộm thì phúc bảo giùm tôi… Giá treo cổ, đao phủ nữa.

b. Trong màn hội thoại độc tâm đó em ấn tượng với diễn biến tâm trạng của Ác-pa-gông. Mở đầu hồi IV là tâm trạng bực tức, giận dữ đối với tên ăn trộm và lão nhầm tưởng đã tóm được; cho đến cảm xúc, mất mát, đay khổ, tuyệt vọng của Ác-pa-gông biết mình bị mất tiền và cảm xúc ấy càng được nhấn mạnh qua biện pháp phóng đại “Mất mày, tao mất nơi nương tựa, mất niềm an ủi, mất nguồn sung sướng…” Cuối cùng, Ác-pa-gông lại nghi ngờ, ngờ vực với tất cả mọi người xung quanh.