Soạn bài Hai đứa trẻ (Thạch Lam)

Câu hỏi (trang 47 sgk Ngữ văn 12 Tập 1): Lấy cảm hứng từ hình ảnh Hai đứa trẻ chờ đoàn tàu đi qua phố huyện (Hai đứa trẻ) hoặc hình ảnh thân thiết giữa Lão Hạc với cậu Vàng (Lão Hạc), hãy sáng tác một bài thơ, một bài hát hoặc một bức tranh.

Lời giải 1:

Học sinh có thể vẽ một bức tranh về cảnh chờ tàu với con tàu đi trong màn đêm và hình ảnh hai chị em Liên.

Lời giải 2:

Hai đứa trẻ: Tham khảo bài hát Hai đứa trẻ – Phương Mỹ Chi

Bài hát Hai đứa trẻ – Phương Mỹ Chi

Một đêm chợp mắt trong mơ màng còi kia dội tiếng xa vang

Đèn ghi lòe sáng lem nhem mờ vầng trăng giờ thôi lững lờ

Tàu đi lặng lẽ không quay về lòng ai nhiều nỗi u mê

Chờ mong dù chẳng ai mong chờ có ta với ta ngẩn ngơ

(Hờ hơ hơ) Ngọn gió tha phương lang thang

Lang thang dừng chân nơi khác (Hờ hơ hơ)

Một thoáng lung linh mắt em thắp lên niềm riêng man mác

Nhớ từng cơn từng cơn nắng mưa trông ngóng con tàu ngày xưa

Đem giấc mơ về miền quê khói trong đêm đen bừng sáng

Lời ca mẹ ru á ơi từng đêm hè dài rong chơi

Thằng em đòi: “Cha cõng con” cưỡi ngựa ngựa phi

Một thời xa xưa tựa hai đứa trẻ chờ từng đêm nghe

Con tàu mang sáng về, tàu giờ nơi xa về nơi khác lạ

Giờ còn đâu nữa những chuyện ngày xưa (Hello)

Nhìn ra từ trong khoang tàu nhẹ tay đặt lên cửa kính dõi theo

Ngồi dưới màu ngà trong veo lại một lần nữa ước mơ xa trở về

Em có thấy tôi đang nhìn theo y như là ánh trăng pha

Tay nắm lấy tay lên con tàu đưa em đi đến nơi xa

Chẳng phải chỉ còn một mình em cũng đâu phải do màn đêm này quá lâu

Ngập tràn như là ánh mặt trời lên soi vào gương nhận ra tôi và em đâu khác nhau

Không phải em thì ai khác? Nhìn bầu trời lấp lánh trong một giây lát

Trên đó có đứa bé đang nhìn qua cửa sổ còn tôi đang ngồi đây nhìn lên toa tàu

Ngày qua ngày sống không mong chờ nằm mơ chuyện cũ vu vơ

Nhiều đêm bạn với sông Ngân Hà, nhiều đêm lạc chân nhớ nhà

Thành đô rực sáng đâu ai ngờ người xe ngược phố chơ vơ

Niềm riêng lặng lẽ trong ơ thờ kiếm đâu những cơn mộng mơ

(Hờ hơ hơ) Ngọn gió tha phương lang thang

Lang thang dừng chân nơi khác (Hờ hơ hơ)